GIAN NAN ĐẾN TRƯỜNG CỦA HỌC SINH VÙNG CAO

GIAN NAN ĐẾN TRƯỜNG CỦA HỌC SINH VÙNG CAO

Hoạt động Tình nguyện luôn là hoạt động được BSS đề cao và tổ chức đều đặn các năm với mong muốn hướng về xã hội, lan tỏa những giá trị tốt đẹp, giúp đỡ trẻ nhỏ, người dân khó khăn trên bản đồ hình chữ S. 
Sau 1 tháng liên hệ nhà trường và chuẩn bị hậu cần trong tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp, BSS Group đã tổ chức thành công chương trình Tình nguyện: Cùng em đến lớp 2021 tại Trường phổ thông dân tộc bán trú tiểu học xã Bản Mế huyện Si Ma Cai- Lào Cai vào ngày 20/03/2021 vừa qua.

Chương trình Tình nguyện: Cùng em đến lớp 2021

Chương trình Tình nguyện: Cùng em đến lớp 2021

Chương trình Tình nguyện: Cùng em đến lớp 2021

Kết thúc chương trình tổ chức trao tặng quà cho các em học sinh ở trường tiểu học, chúng tôi tiếp tục chia nhau thành 5 nhóm để đi thăm và trao tặng phần quà cho các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn đặc biệt. Và tôi cùng bạn Thọ sẽ đi thăm nhà em Quân, 1 trong 5 em nhỏ có hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Cô Thêu là giáo viên chủ nhiệm của em Quân, cô là người dẫn đường cho chúng tôi đến nhà em.

Đường vào nhà bé Quân đi qua con dốc thẳng đứng đòi hỏi sự chắc tay lái và tập trung vô cùng cao độ. Hết con dốc, chúng tôi dựng xe bên đường và tiếp tục đi bộ lên nhà. 
Nhà em Quân ở giữa một con đồi. Đường đi lên nhà em là đường đất và không hề có bậc thang, nếu trời mưa thì trơn trượt nguy hiểm vô cùng.  Đến nhà, hình ảnh đầu tiên trong mắt tôi là một cậu bé người nhỏ gầy, quần áo có chút nhem nhuốc, chân đi đất. Em lễ phép chào cô giáo và chúng tôi, còn giữ chú cún ở sân cho chúng tôi bước vào nhà. 
Vào trong nhà tôi gặp mẹ em, cô khá ít nói và đi ra ngoài cắt cỏ cho ngựa ăn. Sau khi làm việc xong, cô vào lại nhà và lấy chiếc ghế nhựa ngồi cạnh chúng tôi. Do không biết tiếng Kinh nên mẹ em Quân sử dụng tiếng Mông để giao tiếp với cô giáo. 

Tôi hỏi Quân về các thành viên trong gia đình, em nói giọng nhỏ, tay chỉ rụt rè về phía một cậu bé cao hơn em: “Đây là anh Đô”. Tôi có hỏi thêm về gia đình em, về việc đến trường của em nhưng em ngại ngần không nói. Thấy vậy, cô giáo liền thay em giới thiệu với chúng tôi: “Nhà em Quân có 4 anh chị em, chị lớn nhất học lớp 9, tên là Say. Tiếp đến là anh Đô học lớp 6. Quân là con thứ ba trong nhà, học lớp 2. Em út tên Nga năm nay 5 tuổi và đang đi học mẫu giáo. Bình thường tất cả các em sẽ đi học từ thứ 2 đến thứ 5 và ở tại trường do đi lại khó khăn, thứ 7 và chủ nhật sẽ về nhà”. 
Giới thiệu xong cô Thêu chau mày, gương mặt lặng xuống. Tôi gặng hỏi, cô nói thêm: “Hết tháng này không biết các em học sinh sẽ đi học thế nào. Sang tháng 4, xã Bản Mế được nhà nước công nhận đạt chuẩn nông thôn mới, từ đó sẽ cắt hết các hỗ trợ, trong đó có hỗ trợ các em học sinh nghèo về khoản học, khoản ăn ở bán trú và nội trú. Đường đi học của các em từ nay đã xa thêm rồi.... Mẹ của Quân thì yếu không làm được gì, bố của Quân đi làm vất vả nuôi 4 chị em, như thế này thì điều kiện ở đâu ra để cho các em đến trường đi học”
Kết thúc lời kể của cô, tôi bất giác nhìn xung quanh căn nhà. Bốn bức tường đất và 1 cửa đi duy nhất, ngoài ra không có thêm cửa sổ hay kẽ hở nào để ảnh sáng có thể chiếu vào. Chả có nhẽ cuộc sống và con đường học của các em nếu không được hỗ trợ cũng sẽ dần tối như chính trong căn nhà này? 

Trò chuyện thêm một lúc, Thọ thay mặt công ty trao tặng quà cho bé Quân. Quà của chúng tôi chuẩn bị bao gồm có vở, bút, mực, khẩu trang, dép, xà bông, dầu gội,... và một phong bì mang logo BSS với hy vọng những vật dụng này có thể giúp em có thuận lợi và có nhiều niềm vui khi đến trường. 

Hình ảnh: Trao tặng quà cho bé Quân

Sau khi trao quà, cô Thêu về trước để chuẩn bị cơm tối cho đoàn chúng tôi. Tôi và Thọ tiếp tục ở lại trò chuyện với các em. Vì em Quân khá ngại ngần nên tôi nói chuyện với em Đô, còn chị Say và em Nga thì sợ người lạ nên đi trốn. Tôi hỏi Đô biết được là bố em đi làm, nên không đưa được em Quân đến trường nhận quà. Em Đô khá cởi mở và trả lời được hầu hết câu hỏi của tôi về gia đình và cuộc sống thường ngày của em. 
Ngồi một lúc, chúng tôi rủ các em chụp ảnh, em Quân được mẹ thay cho một chiếc áo lành lặn hơn chiếc áo ban đầu em mặc. Cả nhà cùng cười khi chụp những bức ảnh, lưu lại khoảnh khắc đáng nhớ này.

Chụp ảnh cùng gia đình bé Quân

Chụp ảnh xong tôi và Thọ muốn đi thăm quan quanh nhà, tôi nhờ Đô hỏi mẹ xem có được không. Đô nói với mẹ và mẹ em bảo Đô đưa chúng tôi đi xem nhưng Đô và Quân khá ngại ngần nên đứng yên ở góc cửa nhà. Thấy vậy, Thọ nhanh trí rút ngay tờ 5000 VNĐ trong túi hối lộ hướng dẫn viên du lịch Quân, quả nhiên có hiệu quả . 
Nhà của Quân làm bằng đất, căn nhà cũ kĩ, bám đầy bụi và mạng nhện. Phòng chính gồm 2 giường ngủ, 1 cái bàn và vài chiếc ghế nhựa, 1 tủ đựng quần áo đã cũ, đồ đạc trong nhà được cất xếp khá lộn xộn do thiếu tủ cất. 
Quân dẫn chúng tôi đi xem bếp và sau nhà, ở bếp có những thùng nước màu xanh để đựng nước dùng và có duy nhất cái kiềng để đun bếp củi. Tôi cũng phát hiện ra em Nga đang trốn cạnh vòi nước sau nhà, chắc có lẽ do sợ người lạ. Tôi và Thọ lại gần giao lưu với em và rủ em chụp ảnh, đến lúc này tôi mới cảm nhận được em đã thoải mái hơn và không đề phòng chúng tôi nữa. 
Đi quanh một vòng nhà rồi nhưng còn trên gác 2 em nhất quyết không đưa đi nữa, mẹ em ra hiệu bảo bọn trẻ đưa chúng tôi lên gác nhưng 2 đứa nhỏ vẫn đứng yên. Tôi liền rút ra tờ 10.000 VNĐ tips thêm cho 2 hướng dẫn viên nhí này. Quả nhiên chiêu này vẫn thành công, 2 bé liền đưa chúng tôi lên gác xép. Bây giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy buồn cười vì hành động mua chuộc của tôi và sự ngây ngô của các em. Lên trên gác, chúng tôi phát hiện ra Say đang trốn trên này, hoá ra vì 10 ngàn mà 2 ông em nói ra chỗ trốn của chị mình rồi. 
Trên gác này là nơi để thóc và ngô, lương thực của gia đình em Quân. Tôi tiến lại gần nói chuyện với Say, hỏi em ngại ngùng hay sao, em chỉ trả lời không, do em quá e dè nên không chia sẻ nhiều, chỉ trả lời những câu hỏi có hoặc không của tôi. 

Trên gác nhà em Quân, nơi chứa lương thực

Sau khi tham quan nhà một vòng, trời cũng chập choạng tối, chúng tôi xin phép chuẩn bị ra về. Đô bẽn lẽn nói với chúng tôi: “Mẹ bảo hai anh chị ở đây ăn cơm và ngủ lại” Tôi hỏi Đô, thế có gì cho anh chị ăn không nào, Đô trả lời ngây ngô, đầy sự ngại ngùng, có rau. Tôi đặt tay lên vai Đô rồi nói: “Chị đùa thôi, các thầy cô giáo đang nấu cơm đợi anh chị về rồi, chị phải về không có muộn”. Qua những lời nói ngượng ngùng của Đô, tôi cảm nhận được sự ấp áp, sự mến khách của những con người nơi đây, thật sự hạnh phúc vì điều đó. 
Trên đường về, cảm xúc trong lòng tôi hỗn độn như cảnh hoàng hôn mà tôi đang ngắm, không rõ màu sắc, chỉ thấy buồn. Buồn vì thương các em đi học đường xá vất vả, đường đi học không chỉ của riêng Quân, mà còn rất nhiều các em nhỏ khác trên vùng cao quả thực quá gập ghềnh.  Đã xem rất nhiều các chương trình trên tivi, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm thực tế, hiểu hơn, cảm nhận rõ hơn về hoàn cảnh khó khăn của những e bé vùng cao. 

Chuyến đi đã giúp tôi cảm nhận chân thực được cuộc sống xung quanh. Để tôi cảm thấy yêu đời và lạc quan hơn trong cuộc sống. Hy vọng rằng những năm về sau tôi và đồng nghiệp của mình sẽ được trải nghiệm nhiều chuyến đi thú vị và ý nghĩa hơn nữa. Cảm ơn vì chuyến đi.

Hình ảnh: 3h sáng xuất phát nhưng 23h hôm trước BSSers vẫn chăm chỉ tập luyện để đem đến tiết mục thú vị cho các bé tại trường Hình ảnh: Các thành viên chuẩn bị công tác hậu cần cho chương trình Hình ảnh: Các thành viên chuẩn bị công tác hậu cần cho chương trình Quà tặng các bạn nhỏ tại trường

Hình ảnh: Các thành viên chuẩn bị công tác hậu cần cho chương trình Hình ảnh: Các thành viên chuẩn bị công tác hậu cần cho chương trìnhCác bạn nhỏ biểu diễn văn nghệ
Các bạn nhỏ biểu diễn văn nghệ
Các bạn nhỏ biểu diễn văn nghệ

Trường phổ thông dân tộc bán trú tiểu học xã Bản Mế huyện Si Ma Cai- Lào Cai hiện là trường tiểu học bán trú có 267 học sinh từ lớp 1 đến lớp 5. Trường có 1 điểm trường chính và 4 điểm trường lẻ trong các thôn. Học sinh nơi đây đa phần là các em nhỏ dân tộc người Nùng, Mông, Thu Lao. Được sự hỗ trợ của chính quyền nhà nước, hiện tại các điểm trường đã được xây dựng kiên cố. Tuy nhiên do điều kiện khó khăn, cũng như chưa nhận thức được tầm quan trọng của việc học, phụ huynh các em người dân tộc còn hạn chế cho con đến trường.
Cuối tháng 12/2020, trường nhận văn bản Quyết định tạm dừng chi trả hỗ trợ tiền ăn cho học sinh bán trú. Đứng trước Quyết định này, hơn 60 em học sinh đã nghỉ học do gia đình không đủ điều kiện chi trả, các thầy cô trong trường đồng loạt làm đơn kiến nghị bác bỏ Quyết định. Vài tuần sau đó, Quyết định được bác bỏ, các thầy cô đi đến từng gia đình để vận động cho các bé đi học trở lại.
Hiện tại các bé đến trường đa phần dựa trên chi phí từ nhà nước và các thầy cô giáo trong trường hỗ trợ. Theo thông tin từ giáo viên trong trường, cô Vàng Thị Thêu: “Sang năm 2021, xã Si Ma Cai sẽ đạt chuẩn nông thôn mới và không được nhà nước hỗ trợ trong một số nội dung. Mặc dù lên chuẩn nông thôn mới nhưng cuộc sống của người dân vẫn rất khó khăn, vì ngoài công việc làm nông không có thêm những công việc khác để kiếm thêm thu nhập. Các con đi học vô cùng thiếu thốn về sách vở, bút viết. Những em bé bán trú không được bố mẹ quan tâm, chăm sóc kỹ càng nên bột giặt hay dầu gội đầu để các con tắm rửa cũng không có”.

Đoàn tình nguyện của BSS Group